Urban Farming
In Paris,
urban farmers are trying a soil-free approach to agriculture that uses less
space and fewer resources. Could it help cities face the threats to our food
supplies?
Ở Paris, những người nông dân ở thành thị đang thử một phương pháp
trồng trọt không có đất mà sử dụng ít không gian và ít nguồn lực hơn. Liệu nó
có thể giúp những thành phố đối mặt với những mối đe dọa về nguồn cung thực phẩm
hay không?
On top of a
striking new exhibition hall in southern Paris, the world’s largest urban
rooftop farm has started to bear fruit. Strawberries that are small, intensely
flavoured and resplendently red sprout abundantly from large plastic tubes.
Peer inside and you see the tubes are completely hollow, the roots of dozens of
strawberry plants dangling down inside them. From identical vertical tubes
nearby burst row upon row of lettuces; near those are aromatic herbs, such as
basil, sage and peppermint. Opposite, in narrow, horizontal trays packed not
with soil but with coconut fibre, grow cherry tomatoes, shiny aubergines and
brightly coloured chards.
Phía trên cùng của hội trường triển lãm mới, nổi bật ở phía nam
Paris, một nông trại trên sân thượng lớn nhất thế giới đã bắt đầu ra quả. Những
quả dâu tây nhỏ, đậm vị và có màu đỏ rực đang mọc ra rất nhiều từ những ống nhựa
lớn. Nhìn kĩ bên trong và bạn sẽ thấy những ống này hoàn toàn trống rỗng, rễ của
những cây dâu tây đang lơ lửng trong đó. Từ những ống thẳng đứng giống hệt
nhau, những cây xà lách trổ lá từng hàng, bên cạnh nó là những cây thảo mộc tả
hương như húng quế, xô thơm và bạc hà. Đối diện đó, trong những khay hẹp, nằm
ngang không hề có đất mà chỉ có xơ dừa, cà chua bi, cà tím bóng loáng và những
củ cải màu sắc sáng trưng đang sum suê.
Pascal
Hardy, an engineer and sustainable development consultant, began experimenting
with vertical farming and aeroponic growing towers- as the soil-free plastic
tubes are known – on his Paris apartment block roof five years ago. The urban
rooftop space above the exhibition hall is somewhat bigger: 14,000 square
metres and almost exactly the size of a couple of football
pitches.
Already, the team of young urban farmers who tend it have picked, in one day,
3,000 lettuces and 150 punnets of strawberries. When the remaining two thirds
of the vast open area are in production, 20 staff will harvest up to 1,000 kg
of perhaps 35 different varieties of fruit and vegetables, every day. ‘We’re
not ever, obviously, going to feed the whole city this way,’ cautions Hardy.
‘In the urban environment you’re working with very significant practical
constraints, clearly, on what you can do and where. But if enough unused space
can be developed like this, there’s no reason why you shouldn’t eventually
target maybe between 5% and 10% of consumption.’
Pascal Hardy, một kĩ sư và một nhà tư vấn phát triển bền vững,
bắt đầu thử nghiệm với phương pháp nông nghiệp thẳng đứng và những tháp trồng
khí canh – được biết đến là các ống nhựa không chứa đất – trên mái nhà
các khu chung cư ở Paris cách đây 5 năm. Không gian sân thượng phía trên hội
trường triển lãm thì hơi lớn hơn: 14.000 m2 và gần bằng kích thước của vài sân
bóng. Một nhóm nông dân thành thị trẻ tuổi đang chăm sóc nó, trong 1 ngày hái
3.000 cây xà lách và 150 giỏ dâu tây. Trong lúc 2/3 diện tích còn lại đang phát
triển thì mỗi ngày 20 người sẽ thu hoạch tới 1.000kg gồm đâu đó 35 loại
trái cây và rau khác nhau. “Rõ ràng, chúng ta chưa thể nuôi toàn bộ thành phố
theo cách này”. “Trong môi trường đô thị thì rõ ràng, bạn đang làm việc với sự
hạn chế thực tiễn rất lớn về cái gì đó và địa điểm nào đó bạn có thể làm. Nhưng
nếu tận dụng được đủ những không gian trống, thì hoàn toàn có thể đặt mục tiêu
đáp ứng từ 5 – 10% mức tiêu thụ”
Perhaps most
significantly, however, this is a real-life showcase for the work of Hardy’s
flourishing urban agriculture consultancy, Agripolis, which is currently
fielding enquiries from around the world to design, build and equip a new breed
of soil-free inner-city farm. ‘The method’s advantages are many,’ he says.
‘First, I don’t much like the fact that most of the fruit and vegetables we eat
have been treated with something like 17 different pesticides, or that the
intensive farming techniques that produced them are such huge generators of
greenhouse gases. I don’t much like the fact, either, that they’ve travelled an
average of 2,000 refrigerated kilometres to my plate, that their quality is so
poor, because the varieties are selected for their capacity to withstand such
substantial journeys, or that 80% of the price I pay goes to wholesalers and transport
companies, not the producers.’
Tuy nhiên, quan trọng hơn, đây là một nơi minh họa thực tế những
thành quả của Hardy trong phát triển tư vấn nông nghiệp đô thị, nông nghiệp
trong thành phố, một phương pháp đang xử lý các yêu cầu khắp nơi trên thế giới
về thiết kế, xây dựng và lắp đặt một loại nông trại nội thành không sử dụng đất.
Anh ấy nói rằng “Ưu điểm của phương pháp này thì rất nhiều”. Trước tiên, tôi
không thích sự thật là hầu hết các rau quả mà chúng ta đang ăn được xử lý bằng
những thứ như 17 loại thuốc trừ sâu khác nhau, hoặc những kĩ thuật thâm canh mà
trồng ra chúng là những nguồn tạo ra khí thải nhà kính khổng lồ. Tôi cũng
không thích sự thật, rằng chúng được vận chuyển đông lạnh trung bình 2,000km để
đến dĩa ăn của tôi, rằng chất lượng của chúng rất tệ, bởi vì những giống được lựa
chọn vì khả năng chịu đựng được những hành trình dài, hoặc rằng 80% cái giá tiền
mà tôi trả là cho các nhà buôn và các công ty vận tải chứ không phải cho người
sản xuất ra chúng.
Produce
grown using this soil-free method, on the other hand- which relies solely on a
small quantity of water, enriched with organic nutrients, pumped around a
closed circuit of pipes, towers and trays- is ‘produced up here, and sold
locally, just down there. It barely travels at all,’ Hardy says. ‘You can
select crop varieties for their flavour, not their resistance to the transport
and storage chain, and you can pick them when they’re really at their best, and
not before.’ No soil is exhausted, and the water that gently showers the plants’
roots every 12 minutes is recycled, so the method uses 90% less water than a
classic intensive farm for the same yield.
Mặt khác, những nông sản được trồng theo phương pháp không sử dụng
đất này, thứ mà chỉ phụ thuộc duy nhất vào một lượng nước rất nhỏ giàu chất
dinh dưỡng hữu cơ, được phun xung quanh các ống, tháp và khay, được trồng phía
trên và được bán ngay dưới đó. Nó hầu như không được vận chuyển đi đâu cả.
“Bạn có thể lựa chọn những giống dựa vào hương vị của nó, chứ không phải vì khả
năng chịu được chuỗi vận chuyển và cất trữ, và bạn có thể hái chúng ở thời điểm
tốt nhất mà không phải hái sớm hơn”. Đất đai không bị cạn kiệt và lượng nước mà
được phun vào những rễ cây mỗi 12 phút thì được dùng lại nên phương pháp
này sử dụng nước ít hơn 90% so với nông trai thâm canh kiểu cũ trên cùng một diện
tích.
Urban
farming is not, of course, a new phenomenon. Inner-city agriculture is booming
from Shanghai to Detroit and Tokyo to Bangkok. Strawberries are being grown in
disused shipping containers, mushrooms in underground carparks. Aeroponic
farming, he says, is ‘virtuous’. The equipment weighs little, can be installed
on almost any flat surface and is cheap to buy: roughly 100 to 150 € per square
metre. It is cheap to run, too, consuming a tiny fraction of the electricity
used by some techniques.
Dĩ nhiên, nông nghiệp đô thị không phải là một hiện tượng mới mẻ.
Nông nghiệp nội thành đang bùng nổ từ Thượng Hải đến Detroit và từ Tokyo đến
Bangkok. Những quả dâu tây được sinh trưởng trong những container tàu không còn
được sử dụng, nấm được trồng những bãi đậu xe dưới mặt đất. Anh ấy nói rằng
nông nghiệp khí canh thì rất tốt. Thiết bị nhẹ, có thể được lắp đặt trên hầu hết
mọi bề mặt phẳng và chi phí rẻ: khoảng 100 € -> 150 €/m2. Chi phí vận hành
cũng rất rẻ, chỉ tốn một phần rất rẻ điện năng được sử dụng bởi các kĩ thuật
khác.
Produce
grown this way typically sells at prices that, while generally higher than
those of classic intensive agriculture, are lower than soil-based organic
growers. There are limits to what farmers can grow this way, of course, and
much of the produce is suited to the summer months. ‘Root vegetables we cannot
do, at least not yet,’ he says. ‘Radishes are OK, but carrots, potatoes, that
kind of thing- the roots are simply too long. Fruit trees are obviously not an
option. And beans tend to take up a lot of space for not much return.’
Nevertheless, urban farming of the kind being practised in Paris is one part of
a bigger and fast-changing picture that is bringing food production closer to our
lives.
Nông sản được trồng theo phương pháp này được bán ở giá cao hơn giá
của nông sản theo phương pháp thâm canh nhưng thấp hơn những cây trồng hữu cơ
trên đất. Dĩ nhiên có nhiều hạn chế cho nông dân khi trồng theo cách này và nhiều
nông sản chỉ phù hợp với những tháng mùa hè. “Chúng ta không thể trồng những loại
rau ăn củ, ít nhất thì vẫn chưa làm được”. “Củ cải thì ok, nhưng cà rốt, khoai
tây, những loại này thì rễ của chúng quá dài. Những cây ăn quả thì rõ ràng
không phải là một lựa chọn. Và những loại đậu thì thường chiếm nhiều diện tích
nhưng sản lượng lại không cao.” Tuy nhiên, hình thức nông nghiệp đô thị đang được
áp dụng tại Paris là một phần của bức tranh lớn hơn và thay đổi nhanh chóng, điều
mà đang mang việc sản xuất lương thực đến gần hơn với cuộc sống của chúng ta.

0 Nhận xét