10. Describe
a long journey you had
You should
say: Where you went
Who you had
the journey with
Why you had
the journey
And explain how
you felt about the journey
I’d like to talk about a long journey I had
two years ago when I traveled from Hanoi to Ho Chi Minh City by train. Instead
of flying, which only takes about two hours, I chose the train because I wanted
to see more of the country, and the whole trip lasted almost thirty hours. It
was definitely one of the longest journeys I’ve ever taken in my life.
During the trip, I shared a cabin with three
other passengers, and we quickly became friends. We talked about our families,
shared snacks, and even played cards together, which really made the time pass
faster. Whenever the train stopped at a new station, I could look out of the
window and admire the changing scenery, from mountains and rice fields to
bustling coastal towns. It felt like a moving postcard of Vietnam.
Of course, the journey wasn’t always
comfortable. The seats were hard, and the constant noise of the train sometimes
made it hard to sleep. But at the same time, those little inconveniences made
the experience more memorable.
I enjoyed the trip so much because it wasn’t
just about getting from one place to another. It gave me the chance to slow
down, meet new people, and truly appreciate the beauty of my country.
Từ vựng cần lưu ý:
cabin (n): khoang tàu
bustling (adj): nhộn nhịp
memorable (adj): đáng nhớ
slow down (phrasal verb): sống chậm lại
appreciate (v): trân trọng, cảm nhận sâu sắc
Bài dịch:
Tôi muốn kể về một chuyến đi dài mà tôi đã trải
qua cách đây hai năm, khi tôi đi tàu từ Hà Nội vào TP. Hồ Chí Minh. Thay vì đi máy
bay chỉ mất khoảng hai tiếng, tôi chọn đi tàu hỏa vì muốn ngắm nhìn nhiều cảnh
đẹp của đất nước hơn, và chuyến đi kéo dài gần ba mươi tiếng. Đây chắc chắn là
một trong những chuyến hành trình dài nhất trong đời tôi.
Trong suốt chuyến đi, tôi ở chung khoang tàu
với ba hành khách khác và chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết. Chúng tôi
trò chuyện về gia đình, chia sẻ đồ ăn nhẹ và cùng nhau chơi bài, điều đó thực sự
khiến thời gian trôi nhanh hơn. Mỗi khi tàu dừng ở một ga mới, tôi lại nhìn ra
ngoài cửa sổ để ngắm cảnh vật thay đổi, từ núi non, cánh đồng lúa đến những thị
trấn ven biển nhộn nhịp. Nó giống như một bức bưu thiếp sống động về Việt Nam.
Tất nhiên, chuyến đi không phải lúc nào cũng
thoải mái. Ghế ngồi cứng và tiếng ồn liên tục của tàu khiến tôi đôi khi khó ngủ.
Nhưng chính những điều bất tiện nhỏ ấy lại khiến trải nghiệm này trở nên đáng
nhớ hơn.
Tôi rất thích chuyến đi đó vì nó không chỉ là
việc di chuyển từ nơi này đến nơi khác. Nó cho tôi cơ hội để sống chậm lại, gặp
gỡ những người mới và thực sự cảm nhận vẻ đẹp của đất nước mình.


0 Nhận xét