5. Describe
an occasion when you lost your way
You should
say: Where you were What happened
How you felt
And explain
how you found your way
One occasion in Hanoi City, I lost my way
during a solo exploration of the Old Quarter. I decided to wander through the
narrow streets and soak up the vibrant atmosphere. As I meandered through the
bustling alleys, taking in the sights and sounds, I gradually realized that I
had lost my sense of direction.
Initially, I felt a bit anxious and
disoriented amidst the labyrinth of streets. However, I managed to remain calm
and composed. I decided to rely on my instincts and asked a few locals for
directions, but the language barrier made it challenging to communicate
effectively.
Fortunately, I stumbled upon a small café and
decided to take a break. Inside, I approached the friendly staff and explained
my predicament. To my relief, they provided me with a detailed map and gave
clear instructions to guide me back to my hotel.
Following their guidance, I retraced my steps
and regained my bearings. The experience taught me the importance of being
prepared and carrying a map or relying on technology for navigation. It also
highlighted the kindness and helpful nature of the locals, who went out of
their way to assist me.
Overall, although momentarily lost, the
incident enabled me to appreciate the warmth of the people in Hanoi and
enhanced my sense of adventure and resilience while exploring unfamiliar
territories.
Từ vựng cần lưu ý:
wander (v): đi lang thang
vibrant (adj): sôi động
meander (v): đi quanh co, lang thang
anxious (adj): lo lắng
disoriented (adj): mất phương hướng
amidst (adv): ở giữa
labyrinth (n): mê cung
instinct (n): bản năng
stumble upon (phrasal verb): tình cờ
predicament(n): tình trạng khó khăn
retrace (v): đi ngược lại
bearing (n): vị trí
rely
on (phrasal verb): dựa vào
momentarily (adv): trong chốc lát
incident (n): sự cố
resilience (n): khả năng ứng phó về mặt tinh
thần
Bài dịch:
Một lần đến thành phố Hà Nội, tôi bị lạc đường
trong một chuyến khám phá khu phố cổ một mình. Tôi quyết định lang thang qua những
con phố chật hẹp và hòa mình vào bầu không khí sôi động. Khi tôi len lỏi qua những
con hẻm nhộn nhịp, thu vào tầm mắt những cảnh vật và âm thanh, tôi dần nhận ra
rằng mình đã mất phương hướng.
Ban đầu, tôi cảm thấy hơi lo lắng và mất
phương hướng giữa mê cung đường phố. Tuy nhiên, tôi đã cố gắng giữ bình tĩnh và
suy nghĩ lại. Tôi quyết định dựa vào bản năng của mình và hỏi đường một vài người
dân địa phương, nhưng rào cản ngôn ngữ khiến việc giao tiếp hiệu quả trở nên
khó khăn.
May mắn thay, tôi tình cờ thấy một quán cà
phê nhỏ và quyết định nghỉ ngơi. Bên trong, tôi tiếp cận những nhân viên thân
thiện và giải thích về tình trạng khó khăn của mình. Tôi nhẹ cả người khi họ
cung cấp cho tôi một bản đồ chi tiết và hướng dẫn rõ ràng để đưa tôi về khách sạn.
Theo hướng dẫn của họ, tôi đi ngược lại các
bước của mình và dần lấy lại phương hướng. Trải nghiệm này đã dạy tôi tầm quan
trọng của việc chuẩn bị và mang theo bản đồ hoặc dựa vào công nghệ để điều hướng.
Nó cũng khắc họa lòng tốt và bản chất hay giúp đỡ của người dân địa phương, những
người đã hết lòng giúp đỡ tôi.
Nhìn chung, mặc dù bị lạc trong giây lát,
nhưng sự cố đã giúp tôi trân trọng hơn sự ấm áp của người dân Hà Nội và nâng
cao cảm giác phiêu lưu và khả năng ứng phó về mặt tinh thần của tôi khi khám
phá những vùng đất xa lạ.


0 Nhận xét